Gái già xì tin – Nguyễn Thu Thủy (Chương 10 - 11)

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012




Tác giả: Nguyễn Thu Thủy
NXB Liên kết: NXB Văn Học
Số trang: 480
Khổ sách: 14.5×20.5
Giá bìa: 88.000 đồng
Phát hành ngày 8/3 tại Hà Nội và ngày 15/3 tại TP Hồ Chí Minh.




Gái già xì tin – Nguyễn Thu Thủy (Chương 1 - 3)
Gái già xì tin – Nguyễn Thu Thủy (Chương 4 - 5)
Gái già xì tin – Nguyễn Thu Thủy (Chương 6 - 7)
Gái già xì tin – Nguyễn Thu Thủy (Chương 8 - 9)

Chương 10

Chương 10.1: Cô chỉ chứng tỏ mình là một đứa “ngu tình” không chịu nổi.

ối vào viện với tôi không? Tối vào viện với tôi không? Tối vào viện với tôi không? Tối…

Cái âm điệu dịu dàng và ánh mắt đó của Định lẩn quẩn theo Dương suốt cả ngày, khiến Dương ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tâm hồn treo ngược cành cây, mà cây này chắc phải là cây… cổ thụ. Cô thậm chí còn không nhớ nổi lúc đó mình đã nói gì, hình như là vừa gật đầu vừa cười như một cô ngố với Định, say sưa nhìn theo cái … lưng của anh khi anh đi ra khỏi cửa.

“Ê Nấm, mày thôi ngay cái bộ mặt ngẫn ngờ đấy đi cho anh”

Tiếng Tân đột ngột vang lên làm Dương giật nảy mình. Cô quay phắt ra thì thấy Tân đang nheo đôi mắt vốn đã ti hí giờ híp lại nhìn như một sợi chỉ, trông vô cùng gian tà. Cô sưng lên, giận dỗi.

“Gì? Anh gọi ai là ngẫn ngờ?”

“Ở đây còn đứa nào khác tên Nấm mà có cái mặt ngu si nữa hả?”

Dương gắt lên.

“Em ghét cái từ ngu si. Bỏ ngay cho em”

Tân cười lên khoái trá.

“Ờ, không ngu si, nhưng mà ngẫn ngẫn. Thế làm sao? Sáng ra có một thằng ngon nghẻ quỳ sụp xuống cầu hôn à”.

Dương thụi cho Tân một đấm.

“Chả có thằng nào ấm đầu dại dột thế cả”

“Thế sao mặt mày phởn thế kia?”

Dương rít lên

“Thế anh muốn em làm sao? Mặt lúc nào cũng như cái chày u uất vì không có thằng nào rước chắc”.

Tân xoa đầu Dương, cười hề hề.

“Không, không. Mày cứ phởn cho anh, dù rằng trông lúc í mày hơi ngu đần đi nữa. Nhưng làm ơn đừng có quên bài quên vở của anh là được”.

“Em đã quên bao giờ chưa?”

Tân khoanh tay hất hàm.

“Thế cái bài về Xiêng Khoảng mày bảo viết cho anh đâu? Hả????”

Dương đờ đẫn cả người. Sao cô lại quên được nhỉ? Ngay từ đầu tuần Tân đã khoán cho cô hai bài viết về du lịch Đông Dương. Chậc chậc, chết toi, đầu óc cô lão hóa mất rồi. Cô khì khì gãi đầu gãi tai nhìn Tân nịnh nọt.

“Đây, em viết đây, em viết khẩn trương rồi đây”

Tân cắp ********* đi vào phòng, buông lại một câu.

“Giờ mặt mày bớt ngẫn rồi đây em ạ. 3 tiếng nữa anh check mail mà chưa thấy thì đừng có oán anh không nương tình”

Dương le lưỡi nhìn theo Tân, rồi quay ra, bắt mình mở máy tính. Cô bắt đầu lục lại những tấm ảnh hồi sang Lào, xem lại nhật kí hành trình để lấy cảm hứng viết một bài ra tấm ra món. Mắt thì nhìn những tấm hình cao nguyên xanh ngắt, những chiếc chum đá to tổ vật nằm trên cánh đồng, nhưng đầu óc Dương thỉnh thoảng lại lan man nghĩ về cái … bệnh viện.

Chậc, ôi, tối nay. Sao cô lại cứ linh cảm sẽ có một chuyện gì trọng đại sắp diễn ra thế nhỉ, hi hi.

***

Dương bắt đầu thấy mình dại dột muốn chết khi mon men hỏi ý hỏi tứ Duyên già, Lam và Giáng Châu xem nên xử lí “ca” tối nay thế nào. Ai mà ngờ, ba cô bạn vàng lâu lâu không được tư vấn, lại quá chăm lo cho sự nghiệp kiếm chồng của Dương nên tích cực chém gió, chém điên cuồng đến mức Dương đau cả đầu, loạn cả óc. Duyên già cứ nằng nặc lên đòi se sua sửa soạn cho Dương, cứ như tối nay cô ra mắt nhà chồng chứ không phải vào bệnh viện thăm 1 thằng oắt con nhiễu sự. Lam thì bảo cứ chăm chút một tí cho tươm tất chỉn chu, còn cô nàng Giáng châu đã “bỏ bom” cô hôm trước thì cười hề hề bảo Dương thôi cứ bình thường như cân đường hộp sữa đi, nếu như “định mệnh” đã ấn tay Định vào cô, thì cô có mặc may ô quần đùi đi nữa, anh cũng không thể nào giãy ra được.

Nghe những ý kiến loạn xà ngầu của những “tư vấn viên” tích cực, Dương đang rối mù thì một cuộc điện thoại gọi đến khiến mọi thứ rối rắm trở nên cực kì yên tĩnh.

Cuộc điện thoại là của Long. Dương trừng trừng nhìn nó hồi lâu, nghe tiếng ruông kiên nhẫn lặp đi lặp lại. Cuối cùng không đủ nhẫn nại nhìn chiếc điện thoại cứ lặng đi rồi rung lên bần bật, Dương cương quyết ngắt luôn.

Ngồi thừ trên giường, bỗng dưng Dương nhớ lại cũng có thời cô rối mù rối mịt vì Long, cũng như hôm nay cô rối mù rối mịt lên vì Định. Rốt cuộc, thì mọi thứ đã ra sao cơ chứ? Cô chỉ chứng tỏ mình là một đứa “ngu tình” không chịu nổi. Ngày đó, khi biết Long có vợ, Duyên già đã vỗ vỗ vai cô “Quên đi. Tất cả những thằng đàn ông trên đời này chỉ như cái lông trên mông con lợn sề mà thôi”.

Nhưng “cái lông” đó cũng làm cô đau đớn thê thảm một thời gian dài. Bây giờ, Dương cũng phải tự nhắc mình lại thôi, cô cũng không còn ở tuổi thả rông cho “con tưởng bở” của mình muốn chạy đi đâu thì chạy nữa, ngay cả với Định. (Dù rằng, cô không nỡ đặt cạnh Định bên cạnh một con lợn, nhất lại là một …con lợn sề ^^)

Với suy nghĩ ấy, Dương vừa liếc nhìn đồng hồ vừa lấy ra bộ đồ bình thường nhất, quần Jean, áo thun. Cô chải sơ lại mái tóc đen, rồi thẫn thờ nhìn mình trong gương. Vẫn là đôi lông mày đen như mực tàu, đôi má bánh bao, khuôn mặt thường thường bậc trung dễ lẫn, cái khuôn mặt mà người ta hay đùa là “mặt mậu dịch” “mặt phổ thông” ấy, giờ đây trở lại vẻ tỉnh táo, không còn “ngẫn ngờ” như hồi sáng Tân bảo nữa.

Kim đồng hồ dịch chuyển dần về số 8. Định đã nhắn tin là 8h sẽ về qua đón cô. Xỏ giày, lấy chùm chìa khóa, Dương đi ra cửa. Khi với tay lấy chiếc túi xách treo trên mắc, cánh tay cô căng ra, vết đau trên khuỷu tay nhắc cho Dương nhớ lại sự cố ban sáng. Nhìn chiếc băng urgo vẫn còn hiện hữu như sự chăm sóc tỉ mỉ dịu dàng của Định vẫn còn mới đây, Dương bất chợt cảm thấy một nỗi bâng khuâng trở lại.

Đang chìm đắm trong cảm giác ngọt ngào, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Dương sững lại. Cô cứ nghĩ Định sẽ đứng dưới chân chung cư đợi cô, không ngờ anh lên tận nhà để gọi.

Hít một hơi sâu, Dương mở cửa, chuẩn bị sẵn một nụ cười.


Chương 10.2: Cô cũng không đến mức lùi xùi như tấm thảm lau nhà…

Long đứng trước cửa, điềm tĩnh nhìn cô. Bất kể vẻ mặt ngỡ ngàng không như ý của Dương, anh vẫn cười.

“Rất lâu rồi không gặp”.

Dương lặng đi. Đúng là rất lâu.

“Em không nghĩ là anh”.

“Vậy em nghĩ là ai?”.

Dương cười nhạt.

“Là người em đang đợi”.

Long nhìn đăm đăm Dương, lúc sau nhấn nhá.

“Hóa ra không muốn gặp anh thật à?”

Dương khom người, vờ như bận bịu với việc khóa cửa. Ngón tay cô run run trên ổ khóa, cô cố trấn tĩnh lại mình. Không phải anh làm cô run. Nhưng cô run vì lí gì, cô cũng không biết.

Dương xoay người lại, đáp lại Long bằng nụ cười được uốn bằng tất cả các cơ miệng.

“Thế anh vẫn nghĩ là em muốn gặp anh á! Không đâu”.

“Dương!!!”

Tiếng Long ngân lên đầy nỗi phật lòng. Dương bật cười trong lòng, tự thấy cái tình thế này, cái giọng điệu này thật sến ốm làm sao! Cô nhận ra những ngón tay mình đột nhiên được thả lỏng và tiếng cười vang lên, vui vẻ, châm chọc.

“Thôi nào, nếu em làm chút tự mãn của anh tổn thương thì em xin lỗi. Nhưng cho em một lí do. Sao lại muốn gặp em”?

“Muốn gặp em đã là một lí do đủ rồi”.

Dương bật cười lớn hơn.

“Vậy không muốn gặp anh có đủ là lí do để em từ chối không?”

Long sững ra. Anh hơi bất ngờ vì cô gái khờ khạo vài năm trước, nắn nót từng tờ thư cho anh, nghe điện thoại của anh nói không ra hơi, mỗi lần nhìn thấy anh, khuôn mặt đều dáo dác nỗi đợi chờ xen thấp thỏm. Còn bây giờ, trước mặt anh, vẫn là khuôn mặt ấy, cười giòn giã và nói lời từ chối.

Anh nhìn xoáy cô, như không chấp nhận bất cứ một sự lẩn tránh nào.

“Em – thật – không – muốn – gặp? Hay là em sợ?!!!”.

“Đúng rồi. Em sợ thật ấy. Anh nhà em hay ghen lắm, nhìn thấy thế nào cũng hiểu lầm…”

Long khoanh tay lại nhìn Dương, vẻ tự tin lẫn ngạo nghễ. Anh không tin một cô gái từng yêu anh điên đảo khi gặp lại anh lại không một chút xúc động nào. Kỉ niệm bao giờ chẳng có sức nặng. Kỉ niệm của tình yêu không thành thì sức nặng chắc chắn phải lớn hơn. Có thể hơn hai năm qua đã rèn cho Dương một bản lĩnh cứng cỏi, đủ để che lên mình một tấm mặt nạ khác. Nhưng anh, đủ sức để vạch tấm mặt nạ đó ra.

Long cười mỉm, ghé sát mặt cô, nói từng chữ.

“Thôi nào, đừng cố lừa anh nữa. Anh biết em vẫn một mình”.

Dương vội vã chống tay lên ngực Long, đẩy ra. Đúng lúc đó, một bóng người chậm rãi đi lên, tiến sát gần Dương.

Định cười chậm chạp.

“Không. Cô ấy không một mình”.

Long sững sờ, há hốc miệng.

“Và cô ấy nói đúng. Tôi cũng rất ghen”.

Khi Long vẫn còn chưa trấn tĩnh lại, Định đã kéo mạnh tay Dương đi. Dương ớ người, không nói được gì với vở kịch bỗng diễn tiến một cách kì quặc, ngoài vòng kiểm soát một cách khó hiểu.

Chiếc FX lại phóng trên đường, chậm rãi. Dương ngồi bần thần phía sau. Tiếng Định bay theo gió.

“Vừa rồi là tôi giúp em, hay phá hoại chuyện tốt của em vậy?”

Dương ấp a ấp úng, mãi sau mới định thần.

“Là anh giúp”.

Định thở phào.

“Vậy may rồi”.

Dứt lời, anh không nói gì thêm. Dương ngồi sau một cách ngốc nghếch, thấy những dây thần kinh của mình làm việc quá chừng chậm chạp. Đến lúc này thì cô cũng chỉ còn nước chép miệng coi như ”phi vụ” này chưa từng xảy ra vậy. Dù sao sự xuất hiện của Định vừa khiến Dương thoát khỏi một tình huống mà cô chưa chuẩn bị đối phó, cũng lại vừa khiến cô đỡ mất mặt. Ít ra, trong mắt Long, cô cũng không đến mức lùi xùi như cái thảm lau nhà, muốn đạp lúc nào thì đạp.

Nhưng, cô, trong mắt Định thì sao nhỉ?

Dương vừa nghĩ, vừa nhìn bờ vai ngang bằng phẳng trước mắt, thấy u mê và lạc lối. Anh kín đáo như một bức tường thành, không sơ hở, cô lại chẳng có can đảm … đục cái tường ấy ra, chân cũng không dài để mà leo vào, cho nên chỉ đứng ngoài mà đoán già đoán non.

Khi những suy nghĩ còn lan man đến tận đẩu tận đâu thì chiếc xe FX đã dừng lại trước cổng bệnh viện. Lúc này Dương mới nhớ, cô chưa mua chút đồ nào để mang vào thăm cái tên bệnh nhân to xác kia cả.

Trong lúc Định gửi xe, Dương lính quýnh chạy đi mua đồ. Vì không biết tên nhóc kia thích ăn gì, nên cô đành chọn những thứ cô … thích nhất vậy. Vài trái hồng xiêm căng mọng, và một túi khoai lang. Hihi, cô là cô thích nhất các thể loại ngô khoai sắn, tâm trạng nào ăn cũng đều ngon cả ^^

Định đi ra, đưa mắt nhìn quanh, thấy Dương đang đứng tần ngần giữa mấy quầy hàng, vẻ đắn đo như không biết có nên mua thêm gì không thì phải.

Anh đến gần, nhẹ nhàng.

“Đi thôi. Quân nó chắc chưa ăn được nhiều đâu”

Dương quay lại, cười ngượng.

“Dạ, em cũng không biết là cháu anh thích gì nên thôi, mua đại”

Mắt Định lướt qua túi khoai, anh hơi tủm tỉm cười rồi chìa tay.

“Đưa tôi xách cho”.

“Dạ thôi, em xách được”

“Tay em vẫn đau mà”.

Vừa nghe thấy thế, Dương không khách khí đưa cho Định túi hoa quả, lại còn hi hi cười.

“Anh ga lăng ghê”

Nói xong, Dương thấy mình vô duyên kinh khủng. Nhưng có ai biết đâu, huhu, cứ mỗi khi cô tim đập chân run với một ai đó, là cô có sở trường nói ra những câu đại ngô nghê vậy đấy.

Dương chầm chậm đi theo Định bước về phía dãy phòng của Quân. Đúng khi gần đến nơi, thì Định sực nhớ ra điều gì, anh quay sang Dương.

“À quên, tôi qua phòng hộ lí chút. Em cứ vào trước đi. Chắc giờ này Quân nó vẫn đang ngủ. Đừng ngại nhé”.

Dương ớ ra, chưa kịp nói gì Định đã đặt túi hồng xiêm và khoai lang vào tay cô, rồi quày quả đi thẳng. Dương chép miệng, không biết nên vào luôn hay đứng đây đợi Định. Cô sợ lỡ đâu “thằng cháu tương lai” không ngủ mà ngồi lù lù đó chọc ngoáy cô thì cô lại mắc công điên ruột. Cô là cô nghi lắm, thằng oắt í dễ bị thương khắp người nhưng cái miệng thì chắc không đâu.

Thở ngắn than dài một mình một lúc, Dương mới nghĩ dù sao thằng nhóc ấy cũng đang trị thương, hơi sức đâu mà bắt nạt cô. Yên tâm phần nào, Dương gõ nhẹ cửa phòng. Nhưng hồi lâu không có động tĩnh gì, có khi cu cậu ngủ rồi cũng nên. Đang phân vân ngẫm nghĩ, chợt nhận thấy cánh cửa cũng chỉ khép hờ, Dương nhẹ đẩy rồi ló đầu vào.

Đã chuẩn bị tinh thần đối diện với hình ảnh thằng nhóc với mớ dây rợ lằng ngoằng chễm chệ trên giường, Dương chợt ngẩn ra khi thấy căn phòng trống ngoác. Đúng thật là vườn không nhà trống. Dương ngó nghiêng một hồi, chỉ thấy chiếc giường với tấm drap nhàu nhĩ, vẻ như người nằm trên đó đã xoay xở không ít và biến đi đâu mất rồi.

Haizzz, thôi đành quay ra hành lang đợi Định vậy. Dương xoay người, nhưng chưa kịp bước, cô đã giật mình hét toáng lên.

“Á á á…”



Chương 11

Chương 11.1: Ồ, một người đi vắng mà cuộc sống trở nên im ắng đến vậy sao???

Suốt quãng đường về, Định im lặng. Sự im lặng đáng sợ khiến Dương ngần ngại mấy lần định mở lời định hỏi lại thôi. Trong đầu cô lẩn mẩn ý nghĩ, Định là chú của Quân, xét ra, anh với những người kia là một gia đình. Nhưng hình như có chuyện gì đó đã xảy ra. Một chuyện rất trầm trọng.

Cô nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Định khi nhìn người đàn ông lớn tuổi. Ấn tượng đó khiến cô có chút gì đó cứ bồn chồn. Từ ngày gặp Định, anh cho cô một cảm giác về một người ân cần, nhưng không quá gần gũi. Thường cách anh cư xử luôn trìu mến nhưng lại đầy khoảng cách. Chính bởi vẻ chín chắn có phần lặng lẽ đó, mà cô rất mến anh. Nhưng hôm nay dường như cô mới nhìn ra một góc mới con người Định. Anh cũng có thể lạnh lùng đến vậy, sự lạnh lùng của người rõ ràng đã từng bị tổn thương quá nặng nề.

Dương thở dài, cố không nghĩ thêm. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, nhà ai chẳng có vấn đề. Như nhà cô vậy, nội cái chuyện cô mãi không chịu lấy chồng cũng đủ để thỉnh thoảng mọi thứ căng thẳng và rối tinh rối mù.

Định dừng xe ở dưới chân chung cư, đợi Dương bước xuống, anh nói nhẹ nhàng.

“Em lên phòng nhé”.

Dương nhìn anh, có chút e ngại.

“Anh… anh ổn không”?

Định cười nhẹ “Không sao. Tôi quen rồi”.

Nụ cười của Định buồn bã đến mức Dương sững lại. Khi cô mở miệng, định nói về việc anh có muốn kể câu chuyện gì đó không, nhưng Định đã lên xe, giơ tay chào rồi phóng vụt đi.

Cả tối, rồi cả đêm hôm đó, ánh đèn bên phòng nhà bên cạnh đã không còn sáng đèn.

****

Cuộc sống trở lại nhịp điệu của nó. Mỗi buổi sáng, Dương tỉnh dậy, thò cổ ra ngoài cửa sổ, đón những tia nắng của một ngày rạng rỡ. Khi vẫn nửa mê nửa tỉnh, cô sẽ pha một ly cà phê hoặc 1 ly ca cao nóng hổi cho một buổi sáng rồi sẽ bắt đầu đi làm. Đều đều những bài viết vẫn được Dương mổ cò choanh choách. Đều đều những buổi tối một mình, hoặc những khi hiếm hoi rảnh rang cô ngồi trà chanh ở góc Cát Linh chém gió tưng bừng với những cô bạn trốn chồng trốn con. Đều đều những buổi chiều bước ra từ chiếc xe buýt chật cứng người. Hoặc có đôi khi, đi làm về, Dương ghé đến bể bơi gần nhà, vẫy vùng trong làn nước đầy mùi clo khét lẹt. Có lần, cô bỏ qua vài tiếng huýt sáo châm chọc của bọn thanh niên mới lớn, nhảy sang cả bể tắm của trẻ con, ngồi lặng đi ở đó, chẳng làm gì, chỉ để sóng nước dập dềnh quanh người, thụ hưởng thú vui thả lỏng toàn thân, không thèm suy nghĩ gì hết.

Mọi thứ vẫn thế, tuần tự và giản đơn. Chỉ là, cô đã không nhận ra mình quên không hát véo von mỗi lần bước chân trên những bậc thang chung cư. Chỉ là cô đã không còn thói quen xuyên tạc những bài hát ngộ nghĩnh, và đôi khi ngớ ngẩn. Chỉ là rất lâu rồi, cô đã không còn cười vang lên một mình…

Ồ, một người đi vắng mà cuộc sống trở nên im ắng đến vậy sao???

Dương móc chìa khóa ra để mở cửa nhà mình, và không quên nhìn sang nhà bên cạnh. Ổ khóa vẫn nằm đó, lì lợm như một lời thách thức, đôi khi lại như cô đơn đến trầm mặc. Thỉnh thoảng giữa đêm, nghe một tiếng bước chân bồn chồn ngoài hành lang, tim Dương lại đập nhanh lên vì hồi hộp rồi lại mau chóng thất vọng khi thấy tiếng bước chân đó chìm khuất dần trong một tầng lầu khác…

Lần thứ n lần, Dương cầm điện thoại, muốn nhắn một tin nhắn cho Định, chỉ muốn hỏi anh đang ở chốn nào thế. Nhưng rồi những câu chữ ngô nghê cứ bấm rồi lại xóa, xóa rồi lại bấm… Cuối cùng, ngay cả những tin nhắn vô thưởng vô phạt “Anh ở đâu thế? Anh không về làm ông thu tiền điện nhăn nhó tìm anh suốt”, nhưng rồi cuối cùng Dương cũng không can đảm gửi đi.

Đôi lúc, Dương thầm cầu mong Quân, cái cậu chàng ngỗ nghịch và nhiễu sự đó xuất hiện bất thình lình để cô dò hỏi chút thông tin về Định. Nhưng ngay cả thằng nhóc đó cũng đột nhiên im thin thít và lặn mất tăm, để lại cuộc sống của Dương quá chừng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức đôi khi cô thấy nặng nề, buồn nản.

Lam và Duyên, hai đứa bạn thân từng hí hửng với diễn biến “chuyện tình” giữa cô và Định, sau khi hò hét Dương chủ động liên lạc lại với Định không được thì tụi nó quay ra khuyên cô quên phứt anh chàng đó đi. Rồi bảo, cái người đi biệt tăm tích mà không có tí tin tức nhắn nhủ liên lạc gì thế nghĩa là chẳng có tí vẹo nào tình cảm với mày đâu.

Những lúc như thế, Dương ngồi cười hì hì, uống tì tì mấy cốc nước ngô, không dám hó hé nửa câu. Cô biết lắm chứ, cái thói tự mình đa tình của mình, mấy chục năm có mặt trên đời, cô lại còn chẳng biết sao…

Đến một ngày, khi Dương đang ngồi gõ một bài về các loại du lịch biển đảo thì Tân đột ngột cốc đầu cô.

“Nấm?”

Dương ngước lên, nhìn anh chờ đợi, Tân nhíu mày nhìn cô, đột nhiên thở dài.

“Anh thích cái mặt ngẫn ngẫn của mày hồi trước hơn”.

Dương chưa kịp hiểu gì, thì Tân đã tiếp.

“Dạo này nhìn mặt mày mà anh héo hết cả người. Không tươi tỉnh lên được một tí à? Hay anh lấy bình phun cho mày tí nước cho tươi hơn hớn lên nhé”

Dương phì cười.

“Anh lắm chuyện quá. Không phải tại anh tống cho em một đống bài nên em mới héo hon tàn tạ thế này à”

Tân nhún vai.

“Đấy là “liều thuốc cho trái tim”, anh kê cho mày xem có chữa được cái bệnh thất tình của mày không, nhưng nghe chừng không thuyên giảm lắm. Hôm nay anh kê đơn mới”.

Trán Dương nhăn tít.

“Em thất tình hồi nào???”

“Ờ, không thất tình, chỉ bị tình vật cho tí chết thôi. Này, tóm lại, mày có muốn đi chơi một chuyến không, có vụ này cũng hay hay đây”

Dương sáng mắt.

“ Vụ gì í sếp?”


Chương 11.2: Đời còn dài, zai còn nhiều ^0^ ^0^ ^0^

Bãi biển. Ngày nắng sớm. Dương đi dọc bờ biển, cố tận hưởng không gian vắng lặng hiếm hoi. Chỉ chút nữa thôi, cả khu vực này sẽ đổ xô ra hàng ngàn ngàn người phấn chấn đi xem lễ hội fesival biển ở thành phố biển đẹp nhất nhì ViệtNamnày. Tân đã dặn cô, cứ ăn chơi nhảy múa đi. Thấy có gì độc thì viết, chẳng cần ôm đồm hết làm gì.

Dương ngâm cứu qua chương trình, thấy cũng chỉ là những hoạt động như mọi fesival khác, lễ hội đường phố, triển lãm ảnh, ca múa nhạc, giải bóng chuyền bãi biển, hội đua diều. Nhưng có một điểm đặc biệt, năm nay, tại fesival này, người ta sẽ tổ chức cho 10 đôi tổ chức đám cưới ở dưới … nước. Cái phần này nghe có vẻ độc đáo, hay ho, dù cái con người ngại phiền toái như cô thế nào cũng tặc lưỡi thêm vài cái: Trên bộ đám cưới đã toát mồ hôi, còn đâm đầu xuống nước làm gì… Nhưng thôi, thiên hạ thích lạ. Còn cô thì có cái để viết. Thế cũng tốt rồi.

Xong, lại nghĩ thêm chút nữa, tốt cái gì mà tốt. Để một gái già như cô đi viết về đám cưới tập thể, há chẳng phải là tréo ngoe lắm sao? Tâm trí Dương lại lang thang nghĩ đến một người – cái người mà mới khi ngủ dậy sáng nay thôi, cô đã kiên định trục xuất vĩnh viễn ra khỏi đầu óc của mình. Ôm rơm chỉ tổ nặng bụng, các cụ đã chẳng nói vậy sao, vậy thì quẳng phắt đi cho đỡ nặng gánh. Đời còn dài, zai còn nhiều. Nhất là ở cái chốn nam thanh nữ tú tụ tập xúm xít thế này, Dương phải banh to mắt mà nhìn mới được, biết đâu mèo mù lại vớ cá rán cũng nên.

Tự phấn khởi với mình, Dương hít một hơi tận sâu lồng ngực vị muối biển ngai ngái và không khí buổi sớm sạch tinh. Cô trở về khách sạn, gọi một ly café lớn, bắt đầu ôm túi đồ nghề, chuẩn bị đi “hành sự”.

Nhờ có chiếc thẻ mà Tân “điều chế” cho, Dương thả cửa chạy ra chạy vào chỗ hậu trường chuẩn bị tổ chức đám cưới. Tuy nhiên, mọi thứ rối mù rối mịt, người chạy ra chạy vào với đủ các thiết bị bà rằng, hô hoán nhặng xị. Dương nhìn mấy cặp đôi cô dâu chú rể từ đủ mọi miền, xúng xính áo dài khăn đóng, căng thẳng chuẩn bị xuống nước, lòng không khỏi buồn cười. Cô ngồi ở một góc, tay cầm lon coca ướp lạnh, nhìn một cô dâu đang cẩn thận tô lại son môi. Dương bỗng nhiên cười bâng quơ, đến bao giờ, cô sẽ có ngày xúng xính như những cô gái kia, tô son lại cho chính mình trong một ngày trọng đại nhất?

“Nhái Bén… Hú hú. Phải Nhái Bén không?”

Đang ngẩn ngẩn ngơ ngơ, Dương giật bắn mình, nhìn ngó quanh quất. Một cậu chàng sơ mi trắng rẽ qua một đống người, mặc họ kêu la oai oái, lao bổ về phía Dương, cầm tay cô mà giật giật! Dương chưa kịp định thần thì cái tên ngốc đó hai tay banh hai má Dương ra đến phát đau.

“Trời ơi, đúng là mình có duyên dã man gẫy cổ con ngan luôn í. Chứ sao lại gặp nhau ở đây cơ chứ, Nhái bén nhở? Nhở”

Dương nhăn nhó gỡ tay Quân ra, vẫn chưa hết kinh ngạc.

“Sao cậu ở đây”

Quân cười tít lại. Phía trên đuôi mắt, lộ ra vết sẹo hôm nào, vẫn còn mờ mờ ửng đỏ.

“Thằng bạn nó làm đám cưới ở cái fesival này mờ. Hờ hờ, thế còn … nàng thì sao?

“Chị vào đây viết bài”

Mặt Quân xị ra.

“Ghét cái từ… chị. Đây không biết đâu đấy, không gọi chị đâu”.

Dương nghiến răng.

“Thế thì cuốn xéo”

Tiếng ban tổ chức bắt đầu kêu réo các đôi chuẩn bị tinh thần để chuẩn bị các thủ tục đám cưới. Dương cũng gạt Quân sang một bên, chuẩn bị chỉnh lại “súng ống” để chụp lấy vài tấm ảnh. Quân vẫn theo sát một bên, lải là lải nhải về cái chuyện cô và nó nhất định là có duyên tiền định mới đụng nhau cái choác ở cái fesival đông cả triệu người này. Dương vờ điếc, chẳng thèm bận tâm cậu ta tám nhảm những cái gì, chỉ mải miết bám theo đám mười đôi bắt đầu nghi lễ cắt bánh, uống rượu giao bôi, rồi chuẩn bị xuống độ sâu 5 mét nước để mà … trao nhẫn.

Dương nhìn quanh, thấy vài gương mặt quen quen, cũng lăm le súng ống. Họ từng va chạm nhau ở vài cuộc họp báo. Khi đám cô dâu chú rể “hạ thủy” thì cũng vài phó nháy máy móc băng bịt cẩn thận nhảy xuống theo để chộp lại những tấm hình độc nhất vô nhị. Dương lẩm nhẩm trong đầu, tính toán xem sẽ xin ảnh trao nhẫn dưới nước ở của ai thì tiếng Quân đã thì thào ngay bên cạnh.

“Này… Nhái Bén! Sau này đám cưới thì thích trên không hay là dưới nước, hay là…”

Dương không suy nghĩ, đáp liền.

“Có thằng cưới là phúc rồi. Đâu chẳng được”.

Quân cười nhăn nhở.

“Thế để … đây cưới cho. Phúc cứ phải gọi là to vật”.

Dương trợn ngược mắt quay lại nhìn Quân, thấy “thằng bé” mắt tít hết cả lại, cười nham nhở.

“Tưởng là thím dâu tương lai thì đây bỏ cuộc. Nhưng giờ chú Định có mối rồi thì đây cóc sợ bố con thằng nào…”

Nhất thời, những câu nói của Quân khiến Dương chưa kịp tiêu hóa hết, cô ngơ ngẩn một lúc mới sực hiểu ra hai vấn đề hết sức to nhớn. Một: Định đã có “mối”. Hai: cái thằng dở hơi bơi ngửa đang cười toét miệng trước mặt cô đây đang tuyên bố một câu đại loại như kiểu là nó sẽ … tán cô.

Hai thông tin chẳng có tí nào hay ho khiến Dương lặng đi một lúc, cứ trố mắt ra nhìn Quân.

Quân ghé sát cô, thì thào.

“Không được làm … thím của đây, thất vọng thế cơ à?”.

Hơi thở của Quân khiến những sợi tóc mai của Dương lay động, tai cô nóng cả lên. Cô đẩy bật Quân ra, đùng đùng đi thẳng.

Nhưng Quân hai bước đã sải theo bằng cô, túm tay cô lôi xềnh xệch.

“Bạn đây ở phía này cơ. Muốn phỏng vấn thì phỏng vấn tụi nó luôn đây này”.

Lúc này Dương mới nhận thấy đám cô dâu chú rể sau mấy phút dưới nước đã lóp ngóp lên bờ trở lại. Quân kéo Dương về phía một đôi đang ướt rượt, vừa mới chui lên. Áo quần cả hai đều đẫm ướt. Son môi cô dâu đã trôi đi một lớp, phấn cũng nhạt nhòa. Chú rể thì mái tóc bị nước đánh tan keo bọt, ép nhẹp xuống cái trán quá khổ. Cả hai thi nhau vuốt mặt, người thì thuận tay vắt quần áo, người thì tay sờ sờ lần lần gắn lông mi giả vừa rụng xuống trở lại chỗ cũ.

Quân cười háo hức.

“Sao, nhét cái nhẫn vào tay dưới nước cảm giác dư lào mày?”

Chú rể nhe răng cười “Muốn biết thì đi mà thử. Cảm giác thiêng liêng ai bô bô cho mày biết!”

Quân “hừ” một tiếng đầy khệnh khạng.

“Bớt cái mồm. Đang có nhân vật quan trọng ngự giá ở chỗ này”.

Cô dâu chú rể nghe vậy cùng quay sang thô lố nhìn Dương, lại nhìn cái máy ảnh to uỵch trên tay cô. Dương mỉm cười.

“Chào hai bạn nhé”…

Quân nhất quyết không để mình bị lãng quên một phút giây, lại nhẩy bổ vào, khoát khoát tay ra vẻ chủ nhà.

“Đây là Nhái… À nhầm, đây là Dương, bạn tao. Đang tính viết bài về cái vụ hay ho này, tụi mày có thích nổi lều phều thì bảo Dương bơm lên mây í”.

Dương trừng mắt nhìn Quân, ai là bạn của nó chứ. Lại còn gọi tên cô xơi xơi cứ như hai đứa thân thiết với nhau từ thời quấn tã không bằng. Trong khi Dương chưa kịp thanh minh thanh nga gì thì chú rể kia đã cười rất gian tà.

“Ố là là, cái thằng này. Mày có “cạ” mà giấu như mèo giấu **** nhé. Đến hôm nay mới nghĩa lộ nhá thằng ôn…


Chương 11.3: Đừng tưởng ruồng rẫy đây mà dễ…

Nhìn cái mặt phởn phơ của Quân, Dương thản nhiên quay sang cô dâu chú rể, cười cười ra vẻ đàn chị.

“À, em nhầm rồi. Chị là … thím dâu hụt của Quân. Tên nhóc con này thỉnh thoảng hư đốn vậy đấy, xưng hô chẳng có tôn ti trật tự gì hết.

Nói xong, Dương còn định với tay xoa xoa đầu Quân, ra vẻ kiểu như … con cháu trong nhà. Nhưng cậu ta cao đến mức cuối cùng tay Dương chỉ vỗ được lên đôi vai vạm vỡ. Cái đồ khỉ này to như con tịnh í, thảo nào hôm ấy cô đỡ vào bệnh viện, vẹo cả người.

Quân phũ phàng phủi tay Dương ra. Dương mặc kệ cái mặt xụ ra một đống, quay lại nhìn cô dâu chú rể.

“À uh, tranh thủ cho chị phỏng vấn một chút nhé”.

Cô dâu chú rể gật đầu như bổ củi, rất là hào hứng. Dương cũng chỉ hỏi vài câu đơn giản, được cái cô dâu chú rể trả lời rất nhiệt tình. Điều khiến Dương cảm thấy rất mến cặp đôi này, là suốt cả những lúc phỏng vấn, họ đều nắm tay nhau, chiếc nhẫn vừa trao vào trong tay, vẫn sáng lấp lánh.

Quân vẻ như không cam lòng làm vai phụ trong tình cảnh này, nên dậm chân đi lại huỳnh huỵch.

“Bọn mày nói gì mà dài thế hả? Cô đọng súc tích thôi. Hứ, làm như lấy được nhau là sướng lắm í”.

Dương lừ cho Quân một cái, thì thấy đôi môi bình thường vẫn cười rộng ngoác đã mím chặt lại vẻ vô cùng ấm ức. Hừ, ấm ức thì kệ cậu ta. Cái đồ thanh niên lắm sẹo, chỉ gây chuyện là tài.

Ánh mắt chú rể chợt tinh quái liếc về phía Quân, vừa ngờ ngợ, lại vừa như buồn cười điều gì đó. Dương than thầm trong lòng, nghĩ ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, trong cái đầu ướt nhẹp kia chắc lại nghĩ ra đủ thứ xiên xẹo y chang cái cậu bạn trời đánh của mình cho coi.

Việc phỏng vấn xong, Dương lưu đôi “tân lang tân nương” chụp thêm vài kiểu ảnh làm kỉ niệm nữa. Quân bên cạnh chỉ trỏ loạn xà ngầu cho hai bạn tạo dáng, lại còn vênh mặt nhìn Dương đầy hỉ hả.

“Sao, sao, thấy đây là “xì tai lít” có pờ rồ không”.

Dương không thèm bắt lời, cứ lờ đi, cô đóng máy, hí hoáy ghi lại điện thoại và địa chỉ cho hai bạn trẻ, rồi vẫy tay tạm biệt. Tiện cô vẫy tay luôn với cái kẻ mặt đang một trời giận dỗi.

Ôi giời, giận ai, giận cô chắc, vậy cứ giận đi cho đầy bụng. Túm lại giờ cả chú lẫn cháu nhà đấy cô đã quyết là cho phắn thẳng khỏi đầu óc mình rồi. Không liên quan. Không liên quan.

Len lỏi đi ra khỏi đám người chộn rộn chạy đi chạy lại, Dương hơi mừng thầm khi thấy Quân không đi theo. Chắc là uất rồi. Ha ha.

Nhận thấy mình lại đang khát nước, Dương móc vài đồng lẻ trong túi, đi đến một quầy hàng gần đó, mua chai nước. Nhưng liếc thấy có thùng kem Merino to uỵch, cô liếm môi, không kềm được lòng, lại trỏ thêm một cái kem khoai môn nữa.

Dương vừa nhâm nhi được miếng kem đầu tiên thì có một người chen đến bên cạnh, cũng sán vào thùng kem. Dương quay ra nhìn thì thấy cái đôi mắt một mí nhìn mình đầy tức tối.

“Đồ dã man. Đồ ăn mảnh”.

Phew, Dương nuốt vội miếng kem, quay ngoắt đi. Nhưng chưa kịp làm gì que kem trên tay cô đã bị Quân giật phắt lấy, lại còn thản nhiên ngoạm ngon lành.

Dương bắt đầu thấy cáu tiết.

“Làm cái gì thế hả?”

Cái kẻ đang thản nhiên lè lưỡi kiếm que kem kia còn giương mắt lên nhìn cô.

“Đừng tưởng ruồng rẫy đây mà dễ”.

Sau câu tuyên bố sặc mùi oán hờn và chày bửa ấy, Quân trở thành một cái đuôi lì lợm và ngoan cố của Dương. Dù cô tìm mọi cách xua đuổi, cắt đuôi, nhưng thế nào cũng chỉ được vài con phố, lại thấy cái nụ cười ngoác đến tận mang tai của cậu ta, nụ cười mang thông điệp rõ ràng “Đừng hòng mà thoát được tôi”.

Cuối cùng Dương kệ xác, cô quyết định đi về phòng khách sạn, nằm ngủ cho sướng.

Thấy cái mặt Quân xớ rớ ở ngay quầy lễ tân, Dương cười thầm. Haha, đang fesival, cậu ta muốn kiếm 1 phòng ở khách sạn này, hay khu vực quanh đây là điều quá khó. Và nếu cậu ta dám phi vào làm phiền cô tận trong phòng, thì a lê hấp, cô sẽ chẳng ngại gì để mà mời bảo vệ luôn.

Trước đây, tưởng cậu ta có khả năng trở thành … người một nhà với mình, Dương còn có chút nể nang. Nhưng giờ ông chú cậu ta đã “có mối” thì Dương phăng teo hết. Hừ, quấy nhiễu cô í à? Còn lâu nhé.

Phởn phơ chui vào phòng, tắm rửa rồi nằm vật ra chiếc giường chăn ấm nệm êm, Dương tưởng mình sẽ chìm nhanh vào giấc ngủ. Nhưng không phải thế, đầu óc Dương lại trở về với cái thông tin mà Quân đã hỉ hả quẳng vào mặt cô: Định đã “có mối”.

“Mối” của anh sao nhỉ? Chắc là dịu dàng như đẩy xe hàng rồi? Hay là ngọt ngào? Hay là nóng bỏng? Hay là đông tây y kết hợp với cúng, vừa dịu dàng, vừa ngọt ngào, vừa nóng bỏng??? Ừ… Phải rồi, chắc là găm “hàng” sẵn rồi nên hồi í, trong cái resort đẹp mê hồn ở Đà Nẵng, anh mới từ chối lời tỏ tình của cô bé nhân viên mà không hề đắn đo cân nhắc…

Dương lăn lộn trên giường hồi lâu, giấc ngủ không đến, chỉ có cảm giác khó chịu cùng ấm ức lan dần trong lồng ngực. Số cô thật chẳng ra sao mà, lâu lâu mới kết được một anh. Thế mà, anh thì có vợ, anh thì có “cạ”. Mà cái anh có “cạ” này lại còn có thêm 1 thằng cháu lãng nhách, làm cô phát điên phát rồ lên nữa chứ.

Quyết định quên phứt mớ bòng bong trong đầu, Dương mở máy tính, bắt đầu đổ thẻ nhớ ảnh ra. Cô xem lại mớ ảnh, bắt đầu chọn xem bức nào dùng được, rồi định nhanh tay gõ luôn, sau về nhà đỡ ngại. Nhưng chưa kịp đóng file hình, Dương đã tròn mắt.

Trong tấm ảnh ở cuối loạt hình, khi cô dâu chú rể đang áp vai kề má thắm thiết như đất trời này chỉ có đôi ta thì góc hình chợt … tòi ra một gã sơ mi trắng đứng kềnh càng, dáng điệu có phần du côn mà đôi môi lại còn bĩu ra đầy ấm ức.

Bức hình đó ngộ nghĩnh đến mức Dương không nín được, lăn ra cười.

Đăng nhận xét